Cậu bé không tay chân học viết chữ bằng mỏm cụt

Bé Nguyễn Gia Lâm 11 tuổi hạc nỡ điều trị tại khu B, phòng 10, Viện Tim TP HCM. Chị Nguyễn Thị Mãnh, mẹ của cải bé cho biết Lâm bị bệnh tim bẩm sinh, hai tuổi phải phẫu thuật. Không may em bị biến chứng sau ca mổ khiến mạch máu bị bế tắc nghẽn và hoại tử, thầy thuốc buộc phải pha bỏ tay chân bé đặt cứu đan sống. 

Cậu bé có gương mặt điển trai, lanh lợi, tính tình ngoan ngoãn, được các cho phép tá quý mến đặt điều tặng biệt danh là "chim cánh cụt". Gần chục năm qua, Lâm chỉ bảo "đi" phẳng đầu gối, ghi chép chữ phẳng đôi mỏm ngắn ngủn cặp mé tay ghép lại. Mọi hoạt động bình kém cỏi trở thành nhập và hiểm hóc khăn nhưng em vẫn sống lạc quan và ham học. Sở thích chí giản dị hàng ngày của cải cậu bé là vui vẻ đùa với người anh trai song quy tiên  

nghi-luc-song-cua-cau-be-khong-tay-chan-khien-nhieu-nguoi-kham-phuc

Lâm viết lách văn tự bằng mỏm cộc ở đôi tay chắp lại. Ảnh: Cao Khẩm.

Gia đình chị Mãnh có cha đứa con: Một gái, cặp trai. Con gái đầu dạ đang tâm học lớp 11 tại quê Tây Ninh, còn cặp con trai nhưng từ trần là Gia Hưng cùng Gia Lâm từ nhỏ bám theo ba mẹ xuống TP HCM lập nghiệp. Không bao phủ lâu sau, sức khỏe Lâm ngày càng bớt sút, gia đình dẫn con đi khám thì phát hiện bị bệnh tim bẩm mất đúng mổ.

"Cứ tư lự mổ xong, con sẽ bình đuối trở lại giống gói đứa non khác, nào nghi ngờ phải biến chứng sau mổ tới chết cả tay chân", người mẹ nghẹn ngào nhớ lại. Hai vợ phu quân suy đổ đứng không bền thời thầy thuốc đòi hỏi ký vô tờ giấy má đồng ý phẫu thuật xén chừa tứ tiêu xài của nả con. Khi ấy cậu bé chưa lênh láng cặp tuổi

nghi-luc-cua-cau-be-khong-tay-chan-khien-nhieu-nguoi-kham-phuc-1

Gia Lâm vui mừng đùa và anh trai nhưng yên nghỉ Ảnh: Cao Khẩm.

Bé Lâm không thể do chuồn lại luôn làm bất kỳ việc gì. Em báo có thể ngồi một chốn lê lết, trườn bò khắp phòng bệnh phẳng hai chân cụt ngủn, hai tay không thể cầm cố nắm "Vợ chồng tôi lo sợ không thạo tương lai của con sẽ đi về đâu, mai sau con có thể làm gì”, người mẹ 40 tuổi thở dài.

Đến giờ, Gia Lâm quen dần với hai chân chẳng vẹn toàn của mình. Cậu bé luôn cố cố gắng do làm được tất cả mọi việc trong sạch khả năng của nả mình như cố muỗng đớp cơm, tu nước, viết chữ, đi đứng, phấn chấn nhởn Hàng ngày, chị Mãnh luyện biếu xén con bởi đi đứng, yên nghỉ hoạt, bảo lúc choàng quần áo luôn vệ tắt thở mới cần nhờ sự trợ tương trợ của nả mẹ. Thỉnh thoảng, mẹ đọc sách về nghị lực sống tặng con nghe, kể những phiến gương "tàn nhưng không phế" và trò chuyện và con đặt động viên cậu bé vượt qua quýt nghịch tặc cảnh.

Suốt gần mươi năm qua, ba mẹ con chị Mãnh nối nối tiếp lấy nhà thương làm gia đình Ban giám đốc viện cũng tạo điều kêu biếu xén mẹ con chị tại lại đây cùng khoản trị đầy đủ miễn phung phí Hai đứa bé còn được lên đường học, chị Mãnh cũng giành thủ thôn bán nước giải khát để có thêm thắt co nhập tiêu trả qua đời hoạt hằng ngày

Chị Mãnh (mẹ Gia Lâm) khi nào cũng ở cạnh con, chịu khó sóc con từng li từng tý cùng động viên con vượt lên nghịch tặc cảnh.

Người mẹ luôn ở bên và động viên con vượt lên nghịch ngợm cảnh. Ảnh: Cao Khẩm.

Người mẹ nom qua chuyện khung cổng sổ quan áp bé Gia Lâm hí hửng đùa và anh trai, đôi đứa trẻ cuốn quýt chẳng tan nhau nửa bước. Chị Mãnh trầm tư nhớ lại đêm qua Lâm ôm chầm lấy mẹ và thỏ thẻ: "Bao giờ tay chân của con mới đâm chồi lại hả mẹ? Lúc đó con sẽ do lên đường học xếp mẹ chẳng đúng nhọc mệt nữa". Câu chất vấn ngây thơ của đứa non như xát muối vô bụng người mẹ. Nhiều khi chị tấp tểnh thích chí thật với con thưa chân tay chết lên đường rồi sẽ cóc bao giờ mọc lại được, nhưng ưu tư lại kinh sợ con tuyệt vọng nên đành im lặng.

Bác sĩ khoản trừng trị phát thạo ưa làm chân giả biếu xén Lâm đi lại dễ dàng dàng hơn. Nhưng qua lúc gian lận dài, mỏm xương cộc tại chân khai mạc pha triển khiến Gia Lâm chẳng thể cõng chân giả được vì phải thốn. Bác sĩ dự toan sẽ tiếp tục phẫu thuật pha bỏ mỏm xương ngắn ngủi mới mọc rời khỏi đặt Lâm dùng chân giả dễ dàng dàng hơn. 

Đang trò chuyện với mẹ cùng anh, Gia Lâm tự leo xuống giường thủng ngay thẳng tiến thủ đến cạnh chiếc cặp, dùng hai tay ngắn ngủi ngủn cặp cuốn sách đặt lên chiếc ghế nhựa nhỏ, lật từng trang một đặt xem bài. Thấy em học bài, anh Gia Hưng bảo: “Bài nào khó chẳng lõi thì căn vặn anh bảo cho nha”. Cậu em tật nguyền ngước mắt lên coi anh, gật đầu trả tiếng "Dạ" rồi lại kế tục cúi xuống bóp nót ghi chép từng chữ  

Chia sẻ về khao khát nằm mê sau này to lớn lên làm gì, Gia Lâm cười cợt mỉm chi tiêu nói: “Em chẳng lõi Em chỉ ước lang đừng chém tay chân em nữa, nhức nhối lắm”. 

Cao Khẩm

Comments